寄司馬山人十二韻

唐代 杜甫
關內昔分袂,天邊今轉蓬。驅馳不可說,談笑偶然同。 道術曾留意,先生早擊蒙。家家迎薊子,處處識壺公。 長嘯峨嵋北,潛行玉壘東。有時騎猛虎,虛室使仙童。 發少何勞白,顏衰肯更紅。望雲悲轗軻,畢景羨沖融。 喪亂形仍役,淒涼信不通。懸旌要路口,倚劍短亭中。 永作殊方客,殘生一老翁。相哀骨可換,亦遣馭清風。
guān nèi fēn mèi   tiān biān jīn zhuǎn péng chí shuō   tán xiào ǒu rán tóng
dào shù céng liú   xiān sheng zǎo méng jiā jiā yíng zi   chù chù shí gōng
cháng xiào é méi běi   qián xíng lěi dōng yǒu shí měng   shì shǐ 使 xiān tóng
shǎo láo bái   yán shuāi kěn gèng hóng wàng yún bēi kǎn   jǐng xiàn chōng róng
sāng luàn xíng réng   liáng xìn tōng xuán jīng yào kǒu   jiàn duǎn tíng zhōng
yǒng zuò shū fāng   cán shēng lǎo wēng xiāng āi huàn   qiǎn qīng fēng