寄璹秋岩

宋代 董嗣杲
吟穷荒此地,静极省吾生。 秋老肠丝断,江空月魄明。 松檐嗔鸟聚,竹榻梦僧清。 别后苍颜改,初逢慨暑程。
yín qióng huāng   jìng shěng shēng  
qiū lǎo cháng duàn   jiāng kōng yuè míng  
sōng yán chēn niǎo   zhú mèng sēng qīng  
bié hòu cāng yán gǎi   chū féng kǎi shǔ chéng