鸡黍

宋代 米芾
鸡黍招要意已真,后堂许到转相亲。巧裁花竹岂多地,净扫轩窗无一尘。 倾倒不知情话密,衰隤深畏酒行频。落花一夜成疏迹,风雨还增客恨新。
shǔ zhāo yào zhēn   hòu táng dào zhuǎn xiāng qīn qiǎo cái huā zhú duō jìng   sǎo xuān chuāng chén    
qīng dǎo zhī qíng huà   shuāi tuí shēn wèi jiǔ xíng pín luò huā chéng shū fēng   hái zēng hèn xīn