即事一首

宋代 刘克庄
书卷交疏觉昼长,田园收薄值年荒。 老而用事独毛颖,何以解忧惟杜康。 赐帛恩深优故老,催租人至败重阳。 西风烂熳开蓉菊,不管先生两鬓霜。
shū juàn jiāo shū jué zhòu zhǎng   tián yuán shōu báo zhí nián huāng  
lǎo ér yòng shì máo yǐng   jiě yōu wéi kāng  
ēn shēn yōu lǎo   cuī rén zhì bài chóng yáng  
西 fēng làn màn kāi róng   guǎn xiān sheng liǎng bìn shuāng