即事四首

宋代 刘克庄
目为诗客不胜惭,唤作园翁定自堪。 抱甕荷锄非鄙事,栽花移竹似清谈。 野人只识羹芹美,相国安知食笋甘。 晚觉齐民书最要,惜无幽士肯同参。
wéi shī shèng cán   huàn zuò yuán wēng dìng kān
bào wèng chú fēi shì   zāi huā zhú shì qīng tán
rén zhǐ shí gēng qín měi   xiàng guó ān zhī shí sǔn gān
wǎn jué mín shū zuì yào   yōu shì kěn tóng cān