即事书怀二章 其二

明代 王世贞
十年对客归去来,往往坐被商山咍。使君嚄唶不自了,知我者谁御史哉。 吴中风土殊不恶,葑田虽微给衣药。那能请急淹岁时,便可逃荣老丘壑。 骠骑终输第五名,仆射难胜酒杯乐。躬耕手钓骄未能,学书学剑慵无成。 唯应侍膳春朝后,饱看云霞弄太清。
shí nián duì guī lái   wǎng wǎng zuò bèi shāng shān hāi shǐ jūn 使 huō le zhī   zhě shuí shǐ zāi    
zhòng fēng shū è   fēng tián suī wēi gěi yào néng qǐng yān suì shí biàn   便 táo róng lǎo qiū    
biāo zhōng shū míng   nán shèng jiǔ bēi gōng gēng shǒu diào jiāo wèi néng xué   shū xué jiàn yōng chéng    
wéi yīng shì shàn chūn cháo hòu   bǎo kàn yún xiá nòng tài qīng