寄施进之

宋代 赵蕃
我游尖峰回,一步成数憩。 仰攀松夭矫,俯睨石贔屭。 路穷入平野,飞鸟迎决眦。 庐舍半茅瓦,阡陌相栉比。 谓皆耕稼徒,不复问名字。 那知君子居,乃在青山际。 听君谈所宅,悟我曾略至。 时犹未识面,岂得漫通刺。 都城一邂逅,草木同臭味。 我旋反林栖,君适寓古寺。 肯来稚子师,历岁殆逾二。 既均手足亲,又笃朋友义。 去年君还归,城闉直童骑。 楮生分草余,鲟鮓动食指。 今年我属疾,故旧多遐弃。 愧君不惮劳,冲暑到溪次。 买肉烹伏雌,芼姜仍著豉。 无资鹿脯求,竟是猪肝累。 以我病苦渴,榴实富汁滓。 累累解包裹,其大盖绝市。 劝我养形神,勉我进药饵。 裴回昼难别,展转宵失寐。 分携六十日,顾我病只尔。 虽云间何阔,恋恋曾莫置。 惟君名家驹,少日便千里。 赋成惊老生,谓敌相如谊。 姜侯号博学,无忌称酷似。 我尝叩疑阙,应答罔不记。 江流滥觞来,层台累土起。 如君之于学,何但一第已。 独闻家素贫,慈亲下妻子。 躬耕不自给,负米常远致。 愿君力勉旃,事固有堂陛。 高贤昔未遇,勤苦类如此。 我行下吴会,破蠹且料理。 念将一过君,薄酒期共醉。 又恐饭与刍,未免为君费。 不然君即我,会于章老氏。 素书久不往,往亦难尽意。 诗以道鄙怀,因焉论夙契。
yóu jiān fēng huí   chéng shù  
yǎng pān sōng yāo jiǎo   shí  
qióng píng   fēi niǎo yíng jué  
shè bàn máo   qiān xiāng zhì  
wèi jiē gēng jià   wèn míng zi  
zhī jūn zi   nǎi zài qīng shān  
tīng jūn tán suǒ zhái   céng lüè zhì  
shí yóu wèi shí miàn   de màn tōng  
chéng xiè hòu   cǎo tóng chòu wèi  
xuán fǎn lín   jūn shì  
kěn lái zhì shī   suì dài èr  
jūn shǒu qīn   yòu péng you  
nián jūn hái guī   chéng yīn zhí tóng  
chǔ shēng fēn cǎo   xún zhǎ dòng shí zhǐ  
jīn nián shǔ   jiù duō xiá  
kuì jūn dàn láo   chōng shǔ dào  
mǎi ròu pēng   mào jiāng réng zhù shì  
鹿 qiú   jìng shì zhū gān lèi  
bìng   liú shí zhī  
lěi lěi jiě bāo guǒ   gài jué shì  
quàn yǎng xíng shén   miǎn jìn yào ěr  
péi huí zhòu nán bié   zhǎn zhuǎn xiāo shī mèi  
fēn xié liù shí   bìng zhǐ ěr  
suī yún jiān kuò   liàn liàn céng zhì  
wéi jūn míng jiā   shǎo biàn 便 qiān  
chéng jīng lǎo shēng   wèi xiàng  
jiāng hóu hào xué   chēng  
cháng kòu quē   yìng wǎng  
jiāng liú làn shāng lái   céng tái lèi  
jūn zhī xué   dàn  
wén jiā pín   qīn xià  
gōng gēng   cháng yuǎn zhì  
yuàn jūn miǎn zhān   shì yǒu táng  
gāo xián wèi   qín lèi  
xíng xià huì   qiě liào  
niàn jiāng guò jūn   jiǔ gòng zuì  
yòu kǒng fàn chú   wèi miǎn wèi jūn fèi  
rán jūn   huì zhāng lǎo shì  
shū jiǔ wǎng   wǎng nán jìn  
shī dào huái 怀   yīn yān lùn