即事

唐代 喻凫
抱杖立溪口,迎秋看塞门。连山互苍翠,二水各清浑。 笛发孤烟戍,鸦归夕照村。萋萋芳草色,终是忆王孙。
bào zhàng kǒu   yíng qiū kàn sài mén lián shān cāng cuì   èr shuǐ qīng hún
yān shù   guī zhào cūn fāng cǎo   zhōng shì wáng sūn