即事

宋代 文天祥
痛哭辞京阙,微行访海门。 久无鸡可听,新有虱堪扪。 白发应多长,苍头少有存。 但令身未死,随力报乾坤。
tòng jīng quē   wēi xíng fǎng 访 hǎi mén
jiǔ tīng   xīn yǒu shī kān mén
bái yīng duō zhǎng   cāng tóu shǎo yǒu cún
dàn lìng shēn wèi   suí bào qián kūn