即事

宋代 文天祥
痛哭辭京闕,微行訪海門。 久無雞可聽,新有虱堪捫。 白髮應多長,蒼頭少有存。 但令身未死,隨力報乾坤。
tòng jīng quē   wēi xíng fǎng hǎi mén
jiǔ tīng   xīn yǒu shī kān mén
bái yīng duō zhǎng   cāng tóu shǎo yǒu cún
dàn lìng shēn wèi   suí bào qián kūn