即事

宋代 田锡
残花飞尽留芳草,索寞孤怀话未能。 天气暄寒犹未定,春衫脱着自无凭。 荔枝结子思南越,湖水宜茶忆竟陵。 看是清和时又过,林亭何处度炎蒸。
cán huā fēi jǐn liú fāng cǎo   suǒ huái 怀 huà wèi néng  
tiān xuān hán yóu wèi dìng   chūn shān tuō zhe píng  
zhī jié nán yuè   shuǐ chá jìng líng  
kàn shì qīng shí yòu guò   lín tíng chǔ yán zhēng