即事
清阴庭中槐,绿润墙外草。职事苦见妨,令人恶怀抱。
朋从多飘徙,今我独枮槁。高床书数帙,时节岂不好。
不能遂尔去,但觉归思浩。人情便久习,世态嫌衰老。
闭门了残诗,昔者迹已扫。何时北窗风,清尊为君倒。
qīng
清
yīn
阴
tíng
庭
zhōng
中
huái
槐
,
lǜ
绿
rùn
润
qiáng
墙
wài
外
cǎo
草
zhí
。
shì
职
kǔ
事
jiàn
苦
fáng
见
lìng
妨
,
rén
令
è
人
huái
恶
bào
怀
抱
。
péng
朋
cóng
从
duō
多
piāo
飘
xǐ
徙
,
jīn
今
wǒ
我
dú
独
xiān
枮
gǎo
槁
gāo
。
chuáng
高
shū
床
shù
书
zhì
数
shí
帙
,
jié
时
qǐ
节
bù
岂
hǎo
不
好
。
bù
不
néng
能
suì
遂
ěr
尔
qù
去
,
dàn
但
jué
觉
guī
归
sī
思
hào
浩
rén
。
qíng
人
biàn
情
jiǔ
便
xí
久
shì
习
,
tài
世
xián
态
shuāi
嫌
lǎo
衰
老
。
bì
闭
mén
门
le
了
cán
残
shī
诗
,
xī
昔
zhě
者
jì
迹
yǐ
已
sǎo
扫
hé
。
shí
何
běi
时
chuāng
北
fēng
窗
qīng
风
,
zūn
清
wèi
尊
jūn
为
dào
君
倒
。