寄剩禅师二首 其一
黑水黄沙满塞天,穹庐深处一灯然。三更望断罗浮月,十载吞残北海毡。
水月道场宜宴坐,山林心史好重编。苏卿有节终归汉,只是须眉白可怜。
hēi
黑
shuǐ
水
huáng
黄
shā
沙
mǎn
满
sāi
塞
tiān
天
,
qióng
穹
lú
庐
shēn
深
chù
处
yī
一
dēng
灯
rán
然
。
。
sān
三
gēng
更
wàng
望
duàn
断
luó
罗
fú
浮
yuè
月
,
shí
十
zài
载
tūn
吞
cán
残
běi
北
hǎi
海
zhān
毡
。
。
shuǐ
水
yuè
月
dào
道
chǎng
场
yí
宜
yàn
宴
zuò
坐
,
shān
山
lín
林
xīn
心
shǐ
史
hǎo
好
chóng
重
biān
编
。
。
sū
苏
qīng
卿
yǒu
有
jié
节
zhōng
终
guī
归
hàn
汉
,
zhǐ
只
shì
是
xū
须
méi
眉
bái
白
kě
可
lián
怜
。
。