寄省参议王继学诸友自和四首 其一

元代 张养浩
曩昔尘奔为悦亲,而今云卧复天真。山林充隐当容我,馆阁求贤岂乏人。 噩梦久随风散曙,衰容难与物争春。绰然烟景无穷在,莫怪沙鸥不易驯。
nǎng chén bēn wèi yuè qīn   ér jīn yún tiān zhēn shān lín chōng yǐn dāng róng guǎn   qiú xián rén    
è mèng jiǔ suí fēng sàn shǔ   shuāi róng nán zhēng chūn chuò rán yān jǐng qióng zài   guài shā ōu xùn