寄山中诸子
山缘渐密世缘疏,敢望良朋远寄书。地僻不知曾有雁,水清宁复叹无鱼。
梦回冷榻闻钟后,僧老空林落叶初。一盏孤灯伴禅定,岂知人世有乘除。
shān
山
yuán
缘
jiàn
渐
mì
密
shì
世
yuán
缘
shū
疏
,
gǎn
敢
wàng
望
liáng
良
péng
朋
yuǎn
远
jì
寄
shū
书
dì
。
pì
地
bù
僻
zhī
不
céng
知
yǒu
曾
yàn
有
shuǐ
雁
,
qīng
水
níng
清
fù
宁
tàn
复
wú
叹
yú
无
鱼
。
mèng
梦
huí
回
lěng
冷
tà
榻
wén
闻
zhōng
钟
hòu
后
,
sēng
僧
lǎo
老
kōng
空
lín
林
luò
落
yè
叶
chū
初
yī
。
zhǎn
一
gū
盏
dēng
孤
bàn
灯
chán
伴
dìng
禅
qǐ
定
,
zhī
岂
rén
知
shì
人
yǒu
世
chéng
有
chú
乘
除
。