寄山中諸子

清代 成鷲
山緣漸密世緣疏,敢望良朋遠寄書。地僻不知曾有雁,水清寧復嘆無魚。 夢回冷榻聞鍾後,僧老空林落葉初。一盞孤燈伴禪定,豈知人世有乘除。
shān yuán jiàn shì yuán shū   gǎn wàng liáng péng yuǎn shū zhī céng yǒu yàn shuǐ   qīng níng tàn    
mèng huí lěng wén zhōng hòu   sēng lǎo kōng lín luò chū zhǎn dēng bàn chán dìng   zhī rén shì yǒu chéng chú