寄阮二举之杨十七彦文

宋代 刘敞
我昔居宋都,潜有伐树忧。不期得君子,卒岁同优游。 杨生旧相知,情分故绸缪。阮公出倾盖,而肯如白头。 古人有忘年,嗟我非此俦。譬如羔袖微,岂可参狐裘。 知人视其友,孔圣称焉廋。所以梁楚间,亦闻东家丘。 相从未云厌,相别难自留。赠我数百言,精神露蛟虬。 杨子期我用,谓当佐王侯。阮公推我文,云可齐尹欧。 斯言岂易当,斯道岂易求。奈何千金珠,中夜而暗投。 书绅愿自勖,杂佩非可酬。欲知相忆心,淮水清悠悠。
sòng dōu   qián yǒu shù yōu de jūn zi   suì tóng yōu yóu    
yáng shēng jiù xiāng zhī   qíng fèn chóu móu ruǎn gōng chū qīng gài ér   kěn bái tóu    
rén yǒu wàng nián   jiē fēi chóu gāo xiù wēi   cān qiú    
zhī rén shì yǒu   kǒng shèng chēng yān sōu suǒ liáng chǔ jiān   wén dōng jiā qiū    
xiāng cóng wèi yún yàn   xiāng bié nán liú zèng shù bǎi yán jīng   shén jiāo qiú    
yáng yòng   wèi dāng zuǒ wáng hóu ruǎn gōng tuī wén yún   yǐn ōu    
yán dāng   dào qiú nài qiān jīn zhū zhōng   ér àn tóu    
shū shēn yuàn   pèi fēi chóu zhī xiāng xīn huái   shuǐ qīng yōu yōu