寄荣子雍
苍茫腊雪欲成泥,又见东风上柳枯。
万事过前浑是梦,百年投老只添悲。
功名末路收常晚,节物惊心空自知。
千里故人犹念我,书来辛苦话相思。
cāng
苍
máng
茫
là
腊
xuě
雪
yù
欲
chéng
成
ní
泥
,
yòu
又
jiàn
见
dōng
东
fēng
风
shàng
上
liǔ
柳
kū
枯
。
wàn
万
shì
事
guò
过
qián
前
hún
浑
shì
是
mèng
梦
,
bǎi
百
nián
年
tóu
投
lǎo
老
zhǐ
只
tiān
添
bēi
悲
。
gōng
功
míng
名
mò
末
lù
路
shōu
收
cháng
常
wǎn
晚
,
jié
节
wù
物
jīng
惊
xīn
心
kōng
空
zì
自
zhī
知
。
qiān
千
lǐ
里
gù
故
rén
人
yóu
犹
niàn
念
wǒ
我
,
shū
书
lái
来
xīn
辛
kǔ
苦
huà
话
xiāng
相
sī
思
。