继荣上人求无庵颂

宋代 程公许
自性无来一法无,便於何处著工夫。 横担拄杖长安去,才出门时尽坦途。
xìng lái   biàn 便 chǔ zhù gōng  
héng dān zhǔ zhàng cháng ān   cái chū mén shí jǐn tǎn