寄任山人

唐代 钱起
天阶崇黼黻,世路有趋竞。独抱中孚爻,谁知苦寒咏。 行潦难朝海,散材空遇圣。岂无鸣凤时,其如问津命。 所思青山郭,再梦绿萝径。林泉春可游,羡尔得其性。
tiān jiē chóng   shì yǒu jìng bào zhōng yáo   shéi zhī hán yǒng
xíng liáo nán cháo hǎi   sàn cái kōng shèng míng fèng shí   wèn jīn mìng
suǒ qīng shān guō   zài mèng 绿 luó jìng lín quán chūn yóu   xiàn ěr xìng