寄任山人

唐代 錢起
天階崇黼黻,世路有趨競。獨抱中孚爻,誰知苦寒詠。 行潦難朝海,散材空遇聖。豈無鳴鳳時,其如問津命。 所思青山郭,再夢綠蘿徑。林泉春可游,羨爾得其性。
tiān jiē chóng   shì yǒu jìng bào zhōng yáo   shéi zhī hán yǒng
xíng liáo nán cháo hǎi   sàn cái kōng shèng míng fèng shí   wèn jīn mìng
suǒ qīng shān guō   zài mèng luó jìng lín quán chūn yóu   xiàn ěr xìng