寄彭宏济

宋代 赵文
夜枕苦展转,午睡清且安。 万事有乘除,满意良独难。 贫居鲜来客,儿女自团圞。 书声杂纺响,聒耳亦足叹。 念我素心友,诗盟久已寒。 向来适邂逅,杯酒语夜阑。 如何同所舍,聚散如沙抟。 百年尽偶尔,弃置何足叹。
zhěn zhǎn zhuǎn   shuì qīng qiě ān  
wàn shì yǒu chéng chú   mǎn liáng nán  
pín xiān lái   ér tuán luán  
shū shēng fǎng xiǎng   guō ěr tàn  
niàn xīn yǒu   shī méng jiǔ hán  
xiàng lái shì xiè hòu   bēi jiǔ lán  
tóng suǒ shě   sàn shā tuán  
bǎi nián jǐn ǒu ěr   zhì tàn