寄裴施州

唐代 杜甫
廊庙之具裴施州,宿昔一逢无此流。金钟大镛在东序,冰壶玉衡悬清秋。 自从相遇感多病,三岁为客宽边愁。尧有四岳明至理,汉二千石真分忧。 几度寄书白盐北,苦寒赠我青羔裘。霜雪回光避锦袖,龙蛇动箧蟠银钩。 紫衣使者辞复命,再拜故人谢佳政。将老已失子孙忧,后来况接才华盛。
láng miào zhī péi shī zhōu   宿 féng liú jīn zhōng yōng zài dōng bīng   héng xuán qīng qiū    
cóng xiāng gǎn duō bìng   sān suì wèi kuān biān chóu yáo yǒu yuè míng zhì hàn   èr qiān dàn zhēn fēn yōu    
shū bái yán běi   hán zèng qīng gāo qiú shuāng xuě huí guāng jǐn xiù lóng   shé dòng qiè pán yín gōu    
shǐ 使 zhě mìng   zài bài rén xiè jiā zhèng jiāng lǎo shī sūn yōu hòu   lái kuàng jiē cái huá shèng