进学篇寄坦居五弟

清代 戴亨
君不见东鲁泰岱高绝淩青天,磨厓日观穷跻攀。 扪萝披石蹑危磴,耸身直上云霞巅。又不见黄河穿塞决昆崙,排山倒海驱蛟鼋。 冲波逆折不畏险,扁舟直抵银河边。仰止胁息坐长叹,望洋惊阻空流连。 邱阜之堤,沟浍之水,亦将听其嵯峨而潺湲。君不见仲尼没后圣道孤,奸臣贼子无日无。 辟杨排墨正人心,子舆生将天地扶。干戈扰攘递狂秦,文运否极遭屠诛。 董子崛起烈焰馀,天人义利非龃龉。承先开后赖此人,诚哉不愧为醇儒。 自汉以还千馀年,出玄入空纷驰驱。择焉不精语不详,茫茫道脉悲荒芜。 五星聚奎炎宋兴,名儒辈出微言明。人知尧舜皆可学,日月丽天江河行。 天生大人何巍巍,赋性不异我与而。男儿奋兴能自立,邵大周精安足齐。 君不见一篑为山平地中,累累不绝起高峰。疋缯将完丝忽断,机轴空劳不成练。 地易崩摧天易老,日月禅代无昏晓。人生百年能几时,朝如春花暮秋草。 青年乘时不早图,倏忽万类同枯槁。
jūn jiàn dōng tài dài gāo jué líng qīng tiān   guān qióng pān  
mén luó shí niè wēi dèng   sǒng shēn zhí shàng yún xiá diān yòu jiàn huáng chuān sāi 穿 jué kūn lún pái   shān dǎo hǎi jiāo yuán    
chōng shé wèi xiǎn   piān zhōu zhí yín biān yǎng zhǐ xié zuò cháng tàn wàng   yáng jīng kōng liú lián    
qiū zhī   gōu huì zhī shuǐ   jiāng tīng cuó é ér chán yuán jūn jiàn zhòng méi hòu shèng dào jiān   chén zéi    
yáng pái zhèng rén xīn   zi shēng jiāng tiān gān rǎo rǎng kuáng qín wén   yùn fǒu zāo zhū    
dǒng zi jué liè yàn   tiān rén fēi chéng xiān kāi hòu lài rén chéng   zāi kuì wèi chún    
hàn huán qiān nián   chū xuán kōng fēn chí yān jīng xiáng máng   máng dào mài bēi huāng    
xīng kuí yán sòng xīng   míng bèi chū wēi yán míng rén zhī yáo shùn jiē xué   yuè tiān jiāng xíng    
tiān shēng rén wēi wēi   xìng ér nán ér fèn xīng néng shào   zhōu jīng ān    
jūn jiàn kuì wéi shān píng zhōng   lěi lěi jué gāo fēng zēng jiāng wán duàn   zhóu kōng láo chéng liàn    
bēng cuī tiān lǎo   yuè shàn dài hūn xiǎo rén shēng bǎi nián néng shí cháo   chūn huā qiū cǎo    
qīng nián chéng shí zǎo   shū wàn lèi tóng gǎo