晋武帝华林园集诗

魏晋 应贞
悠悠太上,民之厥初。皇极肇建,彝伦攸敷。五德更运,膺箓受符。 陶唐既谢,天历在虞。 于时上帝,乃顾惟眷。光我晋祚,应期纳禅。位以龙飞,文以虎变。 玄泽滂流,仁风潜扇。区内宅心,方隅回面。 天垂其象,地耀其文。凤鸣朝阳,龙翔景云。嘉禾重颖,萤荚载芬。 率土咸序,人胥悦欣。 恢恢皇度,穆穆圣容。言思其顺,貌思其恭。在视斯明,在听斯聪。 登庸以德,明试以功。 其恭惟何,昧旦丕显。无理不经,无义不践。行舍其华,言去其辩。 游心至虚,同规易简。六府孔修,九有斯靖。 泽靡不被,化冈不加。声教南暨,西渐流沙。幽人肄险,远国忘遐。 越裳重译,充我皇家。 峨峨列辟,赫赫虎臣。内和五品,外威四宾。修时贡职,入觐天人。 备言锡命,羽盖朱轮。 贻宴好会,不常厥数。神心所受,不言而喻。于是肄射,弓矢斯御。 发彼五的,有酒斯饫。 文武之道,厥猷未坠。在昔先王,躬御兹器。示武惧荒,过亦为失。 凡厥群后,无懈于位。
yōu yōu tài shàng   mín zhī jué chū huáng zhào jiàn   lún yōu gèng yùn   yīng shòu
táo táng xiè   tiān zài
shí shàng   nǎi wéi juàn guāng jìn zuò   yìng chán wèi lóng fēi   wén biàn
xuán pāng liú   rén fēng qián shàn nèi zhái xīn   fāng huí miàn
tiān chuí xiàng   yào 耀 wén fèng míng zhāo yáng   lóng xiáng jǐng yún jiā zhòng yǐng   yíng jiá zài fēn
shuài xián   rén yuè xīn
huī huī huáng   shèng róng yán shùn   mào gōng zài shì míng   zài tīng cōng
dēng yōng   míng shì gōng
gōng wei   mèi dàn xiǎn jīng   jiàn xíng shè huá   yán biàn
yóu xīn zhì   tóng guī jiǎn liù kǒng xiū   jiǔ yǒu jìng
bèi   huà gāng jiā shēng jiào nán   西 jiàn liú shā yōu rén xiǎn   yuǎn guó wàng xiá
yuè cháng chóng   chōng huáng jiā
é é liè   chén nèi pǐn   wài wēi bīn xiū shí gòng zhí   jìn tiān rén
bèi yán mìng   gài zhū lún
yàn hǎo huì   cháng jué shù shén xīn suǒ shòu   yán ér shì shè   gōng shǐ
de   yǒu jiǔ
wén zhī dào   jué yóu wèi zhuì zài xiān wáng   gōng shì huāng   guò wèi shī
fán jué qún hòu   xiè wèi