进退吟

宋代 邵雍
进退两途皆曰宾,何烦坐上苦云云。 低眉坐处当周物,掉臂行时莫顾人。 齿发既衰非少日,林泉能老是长春。 行於无事人知否,宠辱何由得到身。
jìn tuì 退 liǎng jiē yuē bīn   fán zuò shàng yún yún  
méi zuò chǔ dāng zhōu   diào xíng shí rén  
chǐ 齿 shuāi fēi shǎo   lín quán néng lǎo shi cháng chūn  
xíng shì rén zhī fǒu   chǒng yóu de dào shēn