金石山林宣参山房

宋代 李壁
高处浑无一点尘,平川极目净於茵。 松声满院日亭午,世味着人谁识真。 倘乞半岩容卜筑,仍留别浦待垂纶。 寒灰岂复重然望,独爱新诗语不陈。
gāo chù hún diǎn chén   píng chuān jìng yīn  
sōng shēng mǎn yuàn tíng   shì wèi zhe rén shuí shí zhēn  
tǎng bàn yán róng zhù   réng liú bié dài chuí lún  
hán huī zhòng rán wàng   ài xīn shī chén