金石山林宣參山房

宋代 李壁
高處渾無一點塵,平川極目淨於茵。 松聲滿院日亭午,世味著人誰識真。 倘乞半岩容卜築,仍留別浦待垂綸。 寒灰豈復重然望,獨愛新詩語不陳。
gāo chù hún diǎn chén   píng chuān jìng yīn  
sōng shēng mǎn 滿 yuàn tíng   shì wèi zhe rén shuí shí zhēn  
tǎng bàn yán róng zhù   réng liú bié dài chuí lún  
hán huī zhòng rán wàng   ài xīn shī chén