金山寺

宋代 苏舜钦
孤峰涌沧江,突兀台殿积。惊波四面起,日夜走霹雳。 阴壑滀风云,阳厓产金碧。离披万年树,根抱太古石。 修廊围峻阁,窈窕压山脊。宝像浮海来,珠缨冷光滴。 叩阑见鼋鼍,扬首意自得。偃蹇互出没,日此饱馀食。 又有翠羽禽,群飞喜宾客。口衔绀蒂花,近我若相识。 开轩心旷绝,上下无异色。气象特清壮,所览辄快适。 予心本高洒,误为尘土隔。不知人间世,有此物外迹。 落日将登舟,低回空自惜。
fēng yǒng cāng jiāng   tái diàn 殿 jīng miàn   zǒu
yīn chù fēng yún   yáng chǎn jīn wàn nián shù   gēn bào tài shí
xiū láng wéi jùn   yǎo tiǎo shān bǎo xiàng hǎi lái   zhū yīng lěng guāng
kòu lán jiàn yuán tuó   yáng shǒu yǎn jiǎn chū   bǎo shí
yòu yǒu cuì qín   qún fēi bīn kǒu xián gàn huā   jìn ruò xiāng shí
kāi xuān xīn kuàng jué   shàng xià xiàng qīng zhuàng   suǒ lǎn zhé kuài shì
xīn běn gāo   wèi chén zhī rén jiān shì   yǒu wài
luò jiāng dēng zhōu   huí kōng