金山寺

宋代 蘇舜欽
孤峰涌滄江,突兀台殿積。驚波四面起,日夜走霹靂。 陰壑滀風雲,陽厓產金碧。離披萬年樹,根抱太古石。 修廊圍峻閣,窈窕壓山脊。寶像浮海來,珠纓冷光滴。 叩闌見黿鼉,揚首意自得。偃蹇互出沒,日此飽餘食。 又有翠羽禽,群飛喜賓客。口銜紺蒂花,近我若相識。 開軒心曠絕,上下無異色。氣象特清壯,所覽輒快適。 予心本高灑,誤為塵土隔。不知人間世,有此物外跡。 落日將登舟,低回空自惜。
fēng yǒng cāng jiāng   tái diàn 殿 jīng miàn   zǒu
yīn chù fēng yún   yáng chǎn jīn wàn nián shù   gēn bào tài shí
xiū láng wéi jùn   yǎo tiǎo shān bǎo xiàng hǎi lái   zhū yīng lěng guāng
kòu lán jiàn yuán 黿 tuó   yáng shǒu yǎn jiǎn chū   bǎo shí
yòu yǒu cuì qín   qún fēi bīn kǒu xián gàn huā   jìn ruò xiāng shí
kāi xuān xīn kuàng jué   shàng xià xiàng qīng zhuàng   suǒ lǎn zhé kuài shì
xīn běn gāo   wèi chén zhī rén jiān shì   yǒu wài
luò jiāng dēng zhōu   huí kōng