金缕曲 题吴淑芳夫人霜柏慈筠图

清代 顾太清
妙手传神似。画图中、雍雍肃肃,端方容止。自是君身有仙骨,福慧双修如此。 堪称得、扫眉才子。先世延陵遵古训,守诗书礼乐司中馈。 甘淡泊,厌罗绮。 虚堂把卷双鬟侍。对芳塘、一泓澄碧,轻阴满地。此际身心清凉甚,兀坐嗒然隐几。 数十载、辛勤非易。霜柏慈筠同苦节,感仙人降笔分明示。 传佳话,重乡里。
miào shǒu chuán shén huà zhōng yōng yōng   duān fāng róng zhǐ shì jūn shēn yǒu xiān   huì shuāng xiū
kān chēng sǎo méi cái xiān shì yán líng zūn xùn   shǒu shī shū yuè zhōng kuì
gān dàn   yàn luó
táng juàn shuāng huán shì duì fāng táng hóng chéng   qīng yīn mǎn shēn xīn qīng liáng shén   zuò rán yìn
shù shí zài xīn qín fēi shuāng bǎi yún tóng jié   gǎn xiān rén jiàng fēn míng shì
chuán jiā huà   zhòng xiāng