金缕曲 送屏山姊扶柩旋里

清代 顾太清
岂是无情者。遥将归、家山安葬,匆匆车马。此去长途须保重,仔细雨天风夜。 况已是、暮年人也。卅载交情如手足,怅离怀、多少伤心话。 难把你,车儿把。 牵衣执手偏难舍。盼鱼书、总然数字,也须亲写。我本多愁君善病,两地情牵意惹。 梦不到、横河宅舍。硬著心肠真个去,此时情、何日方能罢。 相思泪,风前洒。
shì qíng zhě yáo jiāng guī jiā shān ān zàng   cōng cōng chē cháng bǎo zhòng   tiān fēng
kuàng shì nián rén zài jiāo qing shǒu   chàng huái 怀 duō shǎo shāng xīn huà
nán   chē ér
qiān zhí shǒu piān nán shè pàn shū zǒng rán shù   qīn xiě běn duō chóu jūn shàn bìng   liǎng qíng qiān
mèng dào héng zhái shè yìng zhù xīn cháng zhēn   shí qíng fāng néng
xiāng lèi   fēng qián