金缕曲 江干待发
又指离亭树。恁春来、消除愁病,鬓丝非故。草绿天涯浑未遍,谁道王孙迟暮。
肠断是、空楼微雨。云水荒荒人草草,听林禽,只作伤心语。
行不得,总难住。
今朝滞我江头路。近篷窗、岸花自发,向人低舞。裙衩芙蓉零落尽,逝水流年轻负。
渐惯了、单寒羁旅。信是穷途文字贱,悔才华,却受风尘误。
留不得,便须去。
yòu
又
zhǐ
指
lí
离
tíng
亭
shù
树
nèn
。
chūn
恁
lái
春
xiāo
来
chú
、
chóu
消
bìng
除
bìn
愁
sī
病
,
fēi
鬓
gù
丝
cǎo
非
lǜ
故
tiān
。
yá
草
hún
绿
wèi
天
biàn
涯
shuí
浑
dào
未
wáng
遍
,
sūn
谁
chí
道
mù
王
孙
迟
暮
。
cháng
肠
duàn
断
shì
是
kōng
、
lóu
空
wēi
楼
yǔ
微
yún
雨
shuǐ
。
huāng
云
huāng
水
rén
荒
cǎo
荒
cǎo
人
tīng
草
lín
草
,
qín
听
zhǐ
林
zuò
禽
,
shāng
只
xīn
作
yǔ
伤
心
语
。
xíng
行
bù
不
dé
得
,
zǒng
总
nán
难
zhù
住
。
jīn
今
zhāo
朝
zhì
滞
wǒ
我
jiāng
江
tóu
头
lù
路
jìn
。
péng
近
chuāng
篷
àn
窗
huā
、
zì
岸
fā
花
xiàng
自
rén
发
,
dī
向
wǔ
人
qún
低
chǎ
舞
fú
。
róng
裙
líng
衩
luò
芙
jǐn
蓉
shì
零
shuǐ
落
liú
尽
,
nián
逝
qīng
水
fù
流
年
轻
负
。
jiàn
渐
guàn
惯
le
了
dān
、
hán
单
jī
寒
lǚ
羁
xìn
旅
shì
。
qióng
信
tú
是
wén
穷
zì
途
jiàn
文
huǐ
字
cái
贱
,
huá
悔
què
才
shòu
华
,
fēng
却
chén
受
wù
风
尘
误
。
liú
留
bù
不
dé
得
,
biàn
便
xū
须
qù
去
。