金縷曲 江干待發

近現代 譚獻
又指離亭樹。恁春來、消除愁病,鬢絲非故。草綠天涯渾未遍,誰道王孫遲暮。 腸斷是、空樓微雨。雲水荒荒人草草,聽林禽,只作傷心語。 行不得,總難住。 今朝滯我江頭路。近篷窗、岸花自發,向人低舞。裙衩芙蓉零落盡,逝水流年輕負。 漸慣了、單寒羈旅。信是窮途文字賤,悔才華,卻受風塵誤。 留不得,便須去。
yòu zhǐ tíng shù nèn chūn lái xiāo chú chóu bìng bìn   fēi cǎo tiān hún wèi biàn shuí dào wáng   sūn chí        
cháng duàn shì kōng lóu wēi yún shuǐ huāng huāng rén cǎo cǎo tīng lín   qín zhǐ zuò   shāng xīn      
xíng   zǒng nán zhù  
jīn zhāo zhì jiāng tóu jìn péng chuāng àn huā xiàng rén   qún chǎ róng líng luò jǐn shì shuǐ liú   nián qīng        
jiàn guàn le dān hán xìn shì qióng wén jiàn huǐ cái   huá què shòu   fēng chén      
liú   biàn 便