金缕曲 和吴文英《梦窗词》

清代 顾太清
绝顶春风早。见无边、红英绛萼,满枝花好。枝上黄鹏飞过处,认取重来路杳。 此寂寂、洞天谁到。十二栏干人倚遍,衬云容山色真容貌。 启窗户,对清照。 月华乍吐东山小。淡银河、流云几缕,疏星多少。翠被难禁春宵冷,况值游仙梦了。 尚残烛、灯花袅袅。不是管弦歌舞地,更何须蜀锦花缠帽。 晨雾敛,世间晓。
jué dǐng chūn fēng zǎo jiàn biān hóng yīng jiàng è   mǎn zhī huā hǎo zhī shàng huáng péng fēi guò chù   rèn chóng lái yǎo
dòng tiān shuí dào shí èr lán gān rén biàn   chèn yún róng shān zhēn róng mào
chuāng hu   duì qīng zhāo
yuè huá zhà dōng shān xiǎo dàn yín liú yún   shū xīng duō shǎo cuì bèi nàn jìn chūn xiāo lěng   kuàng zhí yóu xiān mèng le
shàng cán zhú dēng huā niǎo niǎo shì guǎn xián   gèng shǔ jǐn huā chán mào
chén liǎn   shì jiān xiǎo