金缕曲 悼亡

清代 顾贞观
好梦而今已。被东风、猛教吹断,药炉烟气。纵使倾城还再得,宿昔风流尽矣。 须转忆、半生愁味。十二楼寒双鬓薄,遍人间、无此伤心地。 钗钿约,悔轻弃。 茫茫碧落音谁寄。更何年、香阶刬袜,夜阑同倚。珍重韦郎多病后,百感消除无计。 那只为、个人知己。依约竹声新月下,旧江山、一片啼鹃里。 鸡塞杳,玉笙起。
hǎo mèng ér jīn bèi dōng fēng měng jiào chuī duàn   yào yān zòng shǐ 使 qīng chéng hái zài   宿 fēng liú jǐn
zhuǎn bàn shēng chóu wèi shí èr lóu hán shuāng bìn báo   biàn rén jiān shāng xīn
chāi diàn yuē   huǐ qīng
máng máng luò yīn shuí gèng nián xiāng jiē chǎn   lán tóng zhēn zhòng wéi láng duō bìng hòu   bǎi gǎn xiāo chú
zhǐ wèi rén zhī yuē zhú shēng xīn yuè xià   jiù jiāng shān piàn juān
sāi yǎo   shēng