金縷曲 悼亡

清代 顧貞觀
好夢而今已。被東風、猛教吹斷,藥爐煙氣。縱使傾城還再得,宿昔風流盡矣。 須轉憶、半生愁味。十二樓寒雙鬢薄,遍人間、無此傷心地。 釵鈿約,悔輕棄。 茫茫碧落音誰寄。更何年、香階剗襪,夜闌同倚。珍重韋郎多病後,百感消除無計。 那隻為、個人知己。依約竹聲新月下,舊江山、一片啼鵑里。 雞塞杳,玉笙起。
hǎo mèng ér jīn bèi dōng fēng měng jiào chuī duàn   yào yān zòng shǐ 使 qīng chéng hái zài   宿 fēng liú jǐn
zhuǎn bàn shēng chóu wèi shí èr lóu hán shuāng bìn báo   biàn rén jiān shāng xīn
chāi diàn yuē   huǐ qīng
máng máng luò yīn shuí gèng nián xiāng jiē chǎn   lán tóng zhēn zhòng wéi láng duō bìng hòu   bǎi gǎn xiāo chú
zhǐ wèi rén zhī yuē zhú shēng xīn yuè xià   jiù jiāng shān piàn juān
sāi yǎo   shēng