金缕曲

宋代 王用宾
游戏人间耳。半山林、半居朝市,隐埋名字。说甚稼轩姜白石,充做滥竽吹士。 又几个、疏狂如己。残月晓风杨柳岸,更关西、铁板铜琶起。 苏与柳,各言志。 骏声清健词中砥。倘彭王、一时并重,惹人猜忌。三弄伊凉歌罢了,千顷汪洋声势。 文字到、中年灵异。收敛雄心檀板下,把诗筒、咫尺勤交替。 箴酒句,佩韦识。
yóu rén jiān ěr bàn shān lín bàn cháo shì yǐn mái   míng zi shuō shén jià xuān jiāng bái shí chōng zuò làn   chuī shì        
yòu shū kuáng cán yuè xiǎo fēng yáng liǔ àn gèng guān   tiě bǎn 西 tóng        
liǔ   yán zhì  
jùn shēng qīng jiàn zhōng tǎng péng wáng shí bìng zhòng rén   cāi sān nòng liáng le qiān qǐng wāng   yáng shēng shì        
wén dào zhōng nián líng shōu liǎn xióng xīn tán bǎn xià shī   tǒng zhǐ chǐ qín jiāo        
zhēn jiǔ   pèi wéi shí