金缕曲

清代 况周颐
秋也抛人去。旧吟边、是花是泪,都无寻处。还忆碧阑幽梦小,月底瞢腾香雾。 拌寂寞、和烟和露。未解飘零无限意,恰西风、已觉思量苦。 如我瘦,最怜汝。 而今更是悽无语。误芳期、脂痕鬓影,暗伤迟暮。不为此时憔悴损,只为前时媚妩。 争并作、一时情绪。翠袖不堪重倚竹,正愁人、何止飘红雨。 休为我,唱金缕。
qiū pāo rén jiù yín biān shì huā shì lèi dōu   xún chù hái lán yōu mèng xiǎo yuè méng   téng xiāng        
bàn yān wèi jiě piāo líng xiàn qià   fēng 西 jué liáng        
shòu   zuì lián  
ér jīn gèng shì fāng zhī hén bìn yǐng àn shāng   chí wéi shí qiáo cuì sǔn zhǐ wèi qián   shí mèi        
zhēng bìng zuò shí qíng cuì xiù kān zhòng zhú zhèng chóu   rén zhǐ piāo hóng        
xiū wèi   chàng jīn