金缕曲

清代 顾贞立
对月能闲坐。似空山、更寒人静,云淡烟锁。道甚新春愁绪减,依旧寂寥无奈。 谁领略、满城灯火。看遍小屏风上画,只梅花、清瘦还如我。 邀素月,成三个。 韶光一瞬随风堕。正消停、幽兰香里,罗浮梦左。睡鸭频移瓶注水,便是长宵功课。 垂纸帐、拥衾高卧。凤头微沉门静掩,又何心、问踏歌箫鼓。 莲花漏,从头数。
duì yuè néng xián zuò shì kōng shān gèng hán rén jìng yún dàn   yān suǒ dào shén xīn chūn chóu jiǎn jiù   liáo nài        
shuí lǐng lüè mǎn chéng dēng huǒ kàn biàn xiǎo píng fēng shàng huà zhǐ méi   huā qīng shòu hái        
yāo yuè   chéng sān  
sháo guāng shùn suí fēng duò zhèng xiāo tíng yōu lán xiāng luó   mèng zuǒ shuì pín píng zhù shuǐ biàn shì cháng   xiāo 便 gōng        
chuí zhǐ zhàng yōng qīn gāo fèng tóu wēi chén mén jìng yǎn yòu   xīn wèn xiāo        
lián huā lòu   cóng tóu shù