金陵秋赋别江寿翁

宋代 柴望
忆向西风折翅归,每忻黄菊满疎篱。 十书诣阙无知己,千里离家有路歧。 岁月易惊孤客梦,文章难比少年时。 荻花芦叶休凄怨,自有新开窦桂枝。
xiàng 西 fēng shé chì guī   měi xīn huáng mǎn shū  
shí shū quē zhī   qiān jiā yǒu  
suì yuè jīng mèng   wén zhāng nán shào nián shí  
huā xiū yuàn   yǒu xīn kāi dòu guì zhī