金菊对芙蓉(沙邑宰绾琴妓,用旧韵戏之)

宋代 刘清夫
浅拂春山,慢横秋水,玉纤间理丝桐。按清冷繁露,淡伫悲风。素弦瑶轸调新韵,颤翠翘、金簇芙蓉。叠蠲重锁,轻挑慢摘,特地情浓。 泛商刻羽无穷。似和鸣鸾凤,律应雌雄。问高山流水,此意谁同。个中只许知音听,有茂陵、车马雍容。画帘人静,琴心三叠,时倒金钟。
qiǎn chūn shān   màn héng qiū shuǐ   xiān jiān tóng àn qīng lěng fán   dàn zhù bēi fēng xián yáo zhěn diào xīn yùn   chàn cuì qiào jīn róng dié juān zhòng suǒ   qīng tiāo màn zhāi   qíng nóng
fàn shāng qióng shì míng luán fèng   yīng xióng wèn gāo shān liú shuǐ   shuí tóng zhōng zhǐ zhī yīn tīng   yǒu mào líng chē yōng róng huà lián rén jìng   qín xīn sān dié   shí dào jīn zhōng