金菊對芙蓉(沙邑宰綰琴妓,用舊韻戲之)

宋代 劉清夫
淺拂春山,慢橫秋水,玉纖間理絲桐。按清冷繁露,淡佇悲風。素弦瑤軫調新韻,顫翠翹、金簇芙蓉。疊蠲重鎖,輕挑慢摘,特地情濃。 泛商刻羽無窮。似和鳴鸞鳳,律應雌雄。問高山流水,此意誰同。箇中只許知音聽,有茂陵、車馬雍容。畫簾人靜,琴心三疊,時倒金鐘。
qiǎn chūn shān   màn héng qiū shuǐ   xiān jiān tóng àn qīng lěng fán   dàn zhù bēi fēng xián yáo zhěn diào 調 xīn yùn   chàn cuì qiào jīn róng dié juān zhòng suǒ   qīng tiāo màn zhāi   qíng nóng
fàn shāng qióng shì míng luán fèng   yīng xióng wèn gāo shān liú shuǐ   shuí tóng zhōng zhǐ zhī yīn tīng   yǒu mào líng chē yōng róng huà lián rén jìng   qín xīn sān dié   shí dào jīn zhōng