金菊对芙蓉 和锡鬯蟂几吊孙夫人

清代 曹贞吉
蜀国夫人,孙郎小妹,腰间龙雀刀环。叹东南人物,弱女登坛。 锦帆摇曳江如练,望瞿塘、道路漫漫。永安龙去,蚕丛梦杳,红粉凋残。 灵泽遗庙江干。有云车风马,雾鬓烟鬟。怅西风白帝,鸾驭难还。 千寻铁锁销沉后,家何在、两地悲酸。千帆落照,渔歌唱晚,露白枫丹。
shǔ guó rén   sūn láng xiǎo mèi   yāo jiān lóng què dāo huán tàn dōng nán rén   ruò dēng tán
jǐn fān yáo jiāng liàn   wàng táng dào màn màn yǒng ān lóng   cán cóng mèng yǎo   hóng fěn diāo cán
líng miào jiāng gān yǒu yún chē fēng   bìn yān huán chàng 西 fēng bái   luán nán hái
qiān xún tiě suǒ xiāo chén hòu   jiā zài liǎng bēi suān qiān fān luò zhào   chàng wǎn   lòu bái fēng dān