近获风痹之疾,题寄所怀

唐代 包佶
病夫将已矣,无可答君恩。衾枕同羁客,图书委外孙。 久来从吏道,常欲奉空门。疾走机先息,欹行力渐烦。 无医能却老,有变是游魂。鸟宿还依伴,蓬飘莫问根。 寓形齐指马,观境制心猿。唯借南荣地,清晨暂负暄。
bìng jiāng   jūn ēn qīn zhěn tóng   shū wěi wài sūn
jiǔ lái cóng dào   cháng fèng kōng mén zǒu xiān   xíng jiàn fán
néng què lǎo   yǒu biàn shì yóu hún niǎo 宿 hái bàn   péng piāo wèn gēn
xíng zhǐ   guān jìng zhì xīn yuán wéi jiè nán róng   qīng chén zàn xuān