近獲風痹之疾,題寄所懷

唐代 包佶
病夫將已矣,無可答君恩。衾枕同羈客,圖書委外孫。 久來從吏道,常欲奉空門。疾走機先息,欹行力漸煩。 無醫能卻老,有變是遊魂。鳥宿還依伴,蓬飄莫問根。 寓形齊指馬,觀境制心猿。唯借南榮地,清晨暫負暄。
bìng jiāng   jūn ēn qīn zhěn tóng   shū wěi wài sūn
jiǔ lái cóng dào   cháng fèng kōng mén zǒu xiān   xíng jiàn fán
néng què lǎo   yǒu biàn shì yóu hún niǎo 宿 hái bàn   péng piāo wèn gēn
xíng zhǐ   guān jìng zhì xīn yuán wéi jiè nán róng   qīng chén zàn xuān