谨和老人赋梅

宋代 洪咨夔
寄得江南驿信来,窥来映水几枝开。 形容绮语空能絮,酬答芳心总已灰。 厌旧趋新和粉染,夺真弄假点酥裁。 纷纷儿女春风恼,却笑诗翁醉打隈。
jiāng nán 驿 xìn lái   kuī lái yìng shuǐ zhī kāi  
xíng róng kōng néng   chóu fāng xīn zǒng huī  
yàn jiù xīn fěn rǎn   duó zhēn nòng jiǎ diǎn cái  
fēn fēn ér chūn fēng nǎo   què xiào shī wēng zuì wēi