静坐吟 其四

明代 高攀龙
我爱树下坐,终日自翩跹。据梧有深意,抚松岂徒然。 亮哉君子心,不为一物牵。绿叶青天下,翠幄苍崖前。 抚己足自悦,此味无言传。
ài shù xià zuò   zhōng piān xiān yǒu shēn   sōng rán    
liàng zāi jūn zi xīn   wéi qiān 绿 qīng tiān xià cuì   cāng qián    
yuè   wèi yán chuán