靜坐吟 其四

明代 高攀龍
我愛樹下坐,終日自翩躚。據梧有深意,撫松豈徒然。 亮哉君子心,不為一物牽。綠葉青天下,翠幄蒼崖前。 撫己足自悅,此味無言傳。
ài shù xià zuò   zhōng piān xiān yǒu shēn   sōng rán    
liàng zāi jūn zi xīn   wéi qiān qīng tiān xià cuì   cāng qián    
yuè   wèi yán chuán