静坐

唐代 齐己
绳床欹坐任崩颓,双眼醒醒闭复开。日月更无闲里过, 风骚时有静中来。天真自得生难舍,世幻谁惊死不回。 何处堪投此踪迹,水边晴去上高台。
shéng chuáng zuò rèn bēng tuí   shuāng yǎn xǐng xǐng kāi yuè gèng xián guò  
fēng sāo shí yǒu jìng zhōng lái tiān zhēn shēng nán shè   shì huàn shuí jīng huí
chǔ kān tóu zōng   shuǐ biān qíng shàng gāo tái